Thịnh Đường Vô Yêu

Chương 262



Trong cơn đau nhức, Cố Duệ trực tiếp ngất đi, cơ thể không khỏi trượt dài xuống, lão điên không thèm thương tiếc, thẳng tay nắm lấy cánh tay cô, dùng sức kéo lên, lại bỗng nhiên cảm giác mình đụng phải thứ gì mềm mại…

Hắn vừa cúi đầu liền thấy, tay mình đang chạm phải ngực người nảy, hắn nhíu mày, tay dịch sang bên cạnh… Nhưng đột nhiên, không ổn!

Rầm! Cố Duệ giả vờ hôn mê nhân cơ hội ấn bùa vào ngực hắn, theo tấm bùa cùng nhau kích hoạt, ngực hắn nhất thời tuôn trào rất nhiều máu, hồng quang thâm nhập vào lục phủ ngữ tạng, miệng mở phun một búng máu lớn.

Máu phun lên người Cố Duệ, nóng rẫy tới đau buốt cả người.

— quả nhiên không phải người thường!

Cố Duệ không dám ở lại, xoay người định chạy… Nhưng dây lưng đột nhiên bị túm lại, kéo về phía sau, lão điên nắm lấy cánh tay dính máu của Cố Duệ, đè vào nơi lồng ngực có hồng quang đang tung hoành bừa bãi kia.

Cố Duệ muốn rút tay về, lại bởi thân thể mất máu quá nhiều cộng thêm tay chân thương tích, căn bản khí lực chẳng hơn, kỳ thực cô thấy đáng sợ nhất là – cô không chuyển động được hàng lực trong người.

Lão yêu quái này rốt cuộc dùng yêu pháp gì vậy!

Cố Duệ cảm thấy thân thể ngày càng lạnh lẽo, cảnh vật trước mắt dần lu mờ, đây là dấu hiệu mất máu quá nhiều, thật đúng là thuyền lật dưới cống ngầm.

Dư quang cuối cùng trước khi hôn mê là thấy bạch quang mênh mang kia.

Bạch cốt tháp sáu tầng sao? Hình như không phải… Trong bạch quang hồng quang hỗn độn, đôi mắt lạnh băng tới cực điểm kia đúng là kinh ngạc, còn có sâu không lường được.

Đương nhiên, Cố Duệ còn thấy máu thịt vỡ vụn trên mặt hắn.

Xong rồi.

Thành yêu quái, kiểu gì cô cũng bị ăn thịt.

———-

“Cố Duệ, Cố Duệ…”

“Cô ấy sao vậy, sao vẫn chưa tỉnh.”

“Mất máu quá nhiều, hơn nữa hình như chứng kiến chuyện quá đáng sợ, tinh thần kinh hãi…”

“Vậy chỉ có thể là vì mất máu quá nhiều, cô ấy sao có thể sợ hãi!”

“Cũng đúng, dù sao hàng lực trong cơ thể cô ấy tuy dồi dào, lại giống như bị tê liệt, hoàn toàn không thể nhúc nhích, trước hết chỉ có thể khai thông… Quan trọng nhất là khiến cô ấy tỉnh lại.”

“Để ta để ta, trước kia Con Khỉ có nói nếu hôn mê, thẳng tay vỗ mặt là được… Để ta để ta.” Lý Đại Hùng nghe nói Cố Duệ không có vấn đề quá lớn, nhất thời hưng phấn, xắn tay áo muốn tay năm tay mười.

Nhạc Nhu nhức đầu, chỉ muốn cản cậu lại, nhưng còn chưa đợi cô ra tay.

“Chỉ sợ nếu Cố sư phụ tỉnh lại… E là ngươi chỉ có đường một đêm đứng trung bình tấn.” Mạnh Vãn Mặc thốt lên một câu xa xăm.

Cả người Lý Đại Hùng lập tức cứng đời, thu tay buông tay áo, “Vậy gì nhỉ, Nhạc Nhu tỷ, ngươi tới đi…”

Nhạc Nhu tiến lên, một vẻ như cười như không liếc cậu cùng Mạnh Vãn Mặc, “Đại Hùng trái lại hiếm thấy nghe lời ngươi.”

Mạnh Vãn Mặc tự hỏi phải chăng không chống nổi mấy trò đùa thô tục của Cố Duệ, giành lấy một đường sống từ chỗ Nhạc Nhu này vẫn coi như không khó, liền cười nhạt: “Ta cũng hiếm thấy cậu ấy không nghe lời ở đâu…”

Hàm ý chính là – Đại Hùng rất ngoan, thực sự rất ngoan.

Nhạc Nhu cúi đầu cười: “Vậy ngươi hẳn phải thấy rất nhiều.”

Thấy nhiều… Thấy nhiều? Không phải đang cười nhạo cô chú ý Lý Đại Hùng quá nhiều sao?

Mạnh Vãn Mặc tự nhận mình cởi mở vô tư, liền nói: “Ta cũng không phải mới gặp chuyện một lần, Nhạc cô nương cũng chú ý ta quá.”

Sắc mặt Nhạc Nhu nhất thời cứng đờ, tựa bất lực lại tựa tức giận, trái lại Thôi Lương nhìn hai người, thầm nghĩ xem ra bên trong phụ nữ cũng không phải chỉ có mình Cố Duệ mới “hiếu thắng” như vậy.

Cố Duệ “hiếu thắng” kia bị Nhạc Nhu nhẹ nhàng chụp lấy hai má, chỉ là hình như có hơi nhẹ nhàng quá mức.

Cô không có phản ứng.

Mãi đến khi Thôi Lương quyết đoán kịp thời, để Dư Sinh lấy ra một xấp tiền dày, Thôi Lương cầm đến, không nhanh không chậm nhét vào tay Cố Duệ, khép ngón tay lại.

Chưa đến ba giây đồng hồ, ngón tay Cố Duệ giật giật, mân mê tờ tiền, đầu ngón tay còn khẽ vuốt ve, tựa hồ đang xác định độ dày, cuối cùng cũng mở mắt ra.

“Tiền?

Chính là từ đầu tiên.

“Thật nhiều tiền!”

Còn đây là ba từ tiếp theo.

Mọi người: “…” Thật sự là phá vỡ tam quan.

Song tỉnh lại cũng là chuyện tốt, Nhạc Nhu đỡ Cố Duệ dậy, “Hiện tại ngươi thấy thế nào? Có đau ở đâu không?”

Nhạc Nhu mặc dù nhìn mạnh mẽ, thực chất lại rất ôn nhu, ôn nhu tới mức khiến Cố Duệ bị lão điên kia tra tấn dày vò cho ăn đủ nhất thời đỏ hốc mắt.

“Dịu dàng quá~~”

“A~ vẫn đau?” Nhạc Nhu hiếm khi thấy Cố Duệ yếu ớt như vậy, cũng vì lúc này tay chân Cố Duệ đều thương tích, do mất máu mà da dẻ cũng tái nhợt tới cực điểm.

“Đau~~~”

“Đau ở đâu?” Lý Đại Hùng cũng hiếm có đau lòng, nhịn không được tiến tới hỏi, thầm nghĩ may mà Yêu Yêu không ở đây, bằng không sẽ đau lòng chết mất.

“Đau lòng” Câu đầu tiên của Cố Duệ khiến tất cả im bặt, chân mày Thôi Lương giật giật, vô thức cảm nhận được người này chắc chắn đang phóng đại quá đáng.

Quả nhiên, giây tiếp theo Cố Duệ liền ôm lấy đùi Nhạc Nhu, “Nhu à, ngươi không biết lão điên kia xấu xa đến thế nào đâu, ta nói thật nhiều cũng không thèm để ý, mãi mới để ý thì lại chê ta ồn ào, vừa nói xong đã cắt mạch tay trái ta để máu chảy, ta mới mở miệng cầu xin tha thứ, lại cắt tiếp tay phỉa, ta vật lộn định bụng xả thân cầu mạng, hắn lại chẳng để ý ta nữa! Chỉ biết hút máu của ta…”

Người nghe thì đau lòng, người nghe lại rơi lệ, nhưng trọng điểm là – xả thân cầu mạng? Quả nhiên là Cố cô nương vô cùng tiếc mạng.

Thôi Lương xoa nắn huyệt thái dương, nhưng nhìn vẻ mặt Cố Duệ đầy ủy khuất – dù hắn cảm thấy cô nương này nhất định đang giả vờ, nhưng ít nhất cũng giả vờ khiến người ta đau lòng, vì vậy hắn không khỏi an ủi một câu: “Cố cô nương, may là chỉ hút máu, người còn sống là tốt rồi.”

Ít nhất người nọ không có thẳng tay giết chết Cố Duệ, coi như là may mắn.

Hai mắt Cố Duệ sáng lên ngó hắn: “Lời này của ngươi nghe hay lắm, vốn ta nghĩ sẽ hy sinh chút sắc đẹp câu dẫn hắn, không ngờ hắn lại bất vi sở động, phỏng chừng già lắm rồi.”

Cô suýt chút nữa mất mạng.

Đám người Nhạc Nhu, Thôi Lương, Mạnh Vãn Mặc đều ngẩn ra, lời này tuy nghe vừa ly kinh phản đạo lại không hợp lễ giáo sở dung, nhưng hình như cũng… rất có đạo lý.

Cố Duệ nhìn miếng băng trong tay, lại liếc nhìn mấy cô gái Nhạc Nhu ở đây, cười xấu xa: “Đương nhiên, đây là lựa chọn của ta, mỗi người đều có nguyên tắc của riêng, bình thường các ngươi cũng không gặp phải loại sự tình này – dù sao các ngươi đâu có đẹp bằng ta ~”

Tam nữ Nhạc Nhu: “…” Ngươi lên trời luôn đi!

Thôi Lương xoay phật châu, quên đi, cô nương này cũng không phải gì của hắn, cần gì nổi nóng, bất quá hắn cũng không kiềm lòng được thử tưởng tượng một việc – nếu Nhạc Nhu gặp phải sự tình thế này, hiển nhiên hắn mong cô sẽ ưu tiên bảo toàn tính mạng, trong sạch gì gì đó vốn không quan trọng.

Nhưng trong đầu hắn lại lướt qua mặt Cố Duệ, nếu là cô ấy thì sao?

Thôi Lương nhắm mắt, cô nương này cũng không tới phiên hắn cân nhắc để bụng hay không.

Thế nhưng Đại hùng lại ủng hộ Cố Duệ: “Đúng vậy, sư phụ từng nói trong lúc gặp đối thủ mạnh, muốn hy sinh nhan sắc cầu mạng thì không được mắc cỡ, mấy thằng đàn ông chỉ biết mở miệng nói phụ nữ thanh cao trong sạch nên thế nào đó, thật ra rất đơn giản, yêu mình hơn đối phương thì mới so đo, còn thực sự yêu đối phương sẽ chẳng so đo nhiều tới vậy, còn sống là chuyện đáng mừng nhất…”

Cậu đã được chứng kiến chuyện Tề gia, lại càng hiểu được phụ nữ trong thế gian này sống chẳng dễ dàng, không phải ai cũng mạnh mẽ lại không biết xấu hổ như Con Khỉ nhà bọn họ, giống Vương Thanh Uyển của Vương gia thôn hay chủ mẫu Tề gia…

Sư huynh sư muội phóng túng ngang bằng trong lời nói, tựa như lộ rõ tinh thần và tôn chỉ của Khuê Sơn – chúng ta muốn tiền tới liều mạng, chính là không biết xấu hổ.

Phụ nữ trong trắng gì đó đều chỉ là mây bay.

Lý Đại Hùng xót xa trong lòng, trên mặt cũng chẳng hề giấu diếm, Mạnh Vãn Mặc thấy được, không khỏi ngây người – cậu cũng không để bụng sao? Chỉ cần người bình an, nam tử trên thế gian có thể không so đo cái gọi là trong trắng, thật ra rất hiếm có.

Cố Duệ cùng Nhạc Nhu bên này liếc nhau – thu phục rồi, biểu hiện của Đại Hùng đệ đệ rất ổn, vẻ thật thà chất phác đích thực cậu vô tình thể hiện, đây mới là điểm phụ nữ xuất thân như Mạnh Vãn Mặc không thể kháng cự nhất.

Thôi Lương thờ ơ nhìn biểu muội của mình và Cố Duệ cùng đóng kịch, trong lòng thầm than: đều là diễn cả ~~ kết hợp mê hoặc Mạnh Vãn Mặc cao quý thông minh như vậy, quả nhiên là học xấu.

“Đúng rồi, người đâu?”

Cố Duệ không thấy lão điên, cũng không thấy hai người thượng nhân Thanh Vi.

“Chạy thoát rồi?”

“Lúc sau bọn ta qua đây, không thấy tung tích của hắn, chỉ thấy mỗi ngươi bất tỉnh nhân sự trên nền đất.” Thôi Lương liếc qua miệng vết thương trên tay Cố Duệ, “Bọn họ đuổi theo rồi.”

Bọn họ không chỉ là thượng nhân Thanh Vi và Triệu Quang, còn có…

Lúc này, một tấc vuông dưới chân núi Thanh Vi vẫn còn náo động, ước chừng đều đang bàn luận chuyện vừa nãy, nhưng người cần khảo hạch vẫn khảo hạch như trước, tỉ như đám người Phong Lưu Sương và Bạch Ngọc Đường, dù bị thương vẫn như trước gắng gượng đi khảo hạch.

Nhưng đám người Nhạc Nhu dường như đã cởi mở với loại chuyện này hơn, buông bỏ xong cũng không còn vướng bận gì nữa.

“Chỉ là đáng tiếc cho mấy người Trần m, một đám ngay cả chút khí lực bưng bát cũng không có, hơn nữa lần này Đăng Phong bên kia mất sạch mặt mũi.”

“Đừng nói nữa, tu viện mới gọi mấy đệ tử Đăng Phong tới tra hỏi…”

“Hiện giờ hai đệ tử Khuê Sơn kia xem như một trận thành danh, còn có Tật Phong đại nhân bảo kê…”

Những người này thảo luận không dứt, lại không biết có mấy người đang đứng trong góc rình mò núi Thanh Vi hùng vĩ.

“Không ngờ cô ấy lợi hại tới vậy, có thể khiến họ Trần kia…”

“Họ Trần năm đó thật ra chỉ nhờ cơ duyên xảo hợp được chút ít quan hệ với tu viện, trình độ quẻ bốn kia của hắn thực sự thổi phồng rất nhiều, nhưng không thể phủ nhận Cố Duệ này lợi hại hơn chúng ta lường nhiều… Đáng sợ nhất là cô ấy mới rời khỏi Vương gia thôn lụn bại kia được bốn năm, lại như đã thay đổi cả người.”

“Dù có thế nào, mệnh lệnh của ông chủ là phải bắt được cô ta, hiện giờ cô ta đang ở trên núi Thanh Vi, còn có cả mấy người Thôi Lương ở cạnh, e rằng động thủ không được.”

Vài người còn đang mặt co mày cáu, lại đột nhiên nghe thấy động tĩnh gì đó rất nhỏ, còn chưa kịp phản ứng lại đã thấy một tia hắc quang vụt ra từ miệng núi, ánh sáng phía chân trời gần như bay lượn, hai ba tia từ miệng núi cách bọn họ vài trăm thước phi sang bên này, chỉ cảm nhận được một luồng gió lạnh mang theo ánh sáng xẹt tới, lướt qua!

Cứ như vậy đi qua! Trong lúc mấy người đang kinh hãi, lại thấy hai tia tàn quang bay ra.

Căn bản là khinh thường thanh nhân, nhưng sau khi hai người kia dường như nhận ra chính mình không đuổi kịp người nọ, một người trong đó liền bắn ra thanh quang, khai triển thần chú, tay phất tấm lưới đột nhiên khuếch đại, hóa thành tấm lưới đường kính cả trăm mét, kéo dài tới tận phía chân trời, trực tiếp che phủ cả người đằng trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.