Thịnh Đường Vô Yêu

Chương 257 : Khảo Hạch



Editor: Niên Thất
Nguồn: Truyenkinhdien.vn

Cá trong lồng bị vây hãm sau khi trở mình liệu có thể thoát ra không? Một chiếc lồng lớn lửa bừng chín hướng, cuồn cuộn ba phương, ai mà thoát nổi?

Toàn trường lặng như tờ, tất cả một mảnh tĩnh mịch.

Chỉ vì một tấc vuông mà mất lòng người, tham lam, dục vọng, lớn nuốt bé, nhiều thâu ít, mạnh hiếp yếu, đây là thái độ bình thường xấu xa nhất trên đời , nhưng rồi vẫn chìm nổi giữa thế gian như vậy.

Thế gian đả thương con người, vậy nên thế gian chẳng giữ lại ai, người không phải chết thì cũng đã đi tu.

Cũng có những kẻ được ví như cỏ dại ương ngạnh, tựa nước chảy đá mòn ngàn năm, bọn họ phá lệ phản công.

Cố Duệ và Lý Đại Hùng chính là những người phản công.

Mặt đất đã cháy khét một mảng, hơi nóng hầm hập bốc lên, bên trong là cảnh ảm đạm u ám, có trọng thương, có kêu rên, cũng có quỳ gối.

Phong Lưu Sương, Lâm Phong đều quỳ xuống, thỉnh thoảng vẫn còn hộc máu.

Trong khung cảnh tăm tối này, đám người Bàng mẫu thấy được từ trong hơi nóng quẩn quanh cùng ánh lửa sáng rỡ, có một cây thước bạch ngọc hồng huyết, ánh sáng mang dòng chảy ẩn giấu hoa nở rộ.

Còn có một người bước ra từ ngọn lửa.

Hoa nở rực rỡ bên cạnh, bay qua đầu ngón tay cô, lướt qua vờn quanh mái tóc đen, thiêu đốt trong mắt cô hóa thành vẻ đẹp tao nhã mà cuồng dã hơn cả yêu quái.

Cô giơ tay lên với Lý Đại Hùng đang đi tới…

Bộp! Hai bàn tay đập vào nhau, khoan khoái nhẹ nhàng, dù không thể phủi đi quy luật mạnh yếu trên thế gian, cũng không thể thổi bay khói lửa chướng khí mù mịt, càng chẳng thể cuốn trôi một tấc vuông này.

Nhưng lại vang vọng khắp một tấc vuông, trở thành truyền thuyết chân chính.

Không ai có thể quên.

Đặc biệt là nụ cười ngây ngô của chàng trai cao to cùng cô gái với dáng vẻ cụp mắt nhếch môi đầy tà mị.

Chẳng phải nghiêng nước nghiêng thành, nhưng là nhiếp hồn đoạt phách.

Đây chính là Cố Duệ, Cố Duệ của Khuê Sơn.

——

Ánh nhìn Nhạc Nhu lướt qua nụ cười khổ trên mặt Bạch Ngọc Đường, bội phục? Kỳ thực ngay từ đầu đã biết mình không phải đối thủ, nhưng vẫn lựa chọn tấn công, cô lờ mờ đoán được chút bí mật, nhưng lại không muốn đào sâu, như thể giờ phút này cô đã hoàn toàn hiểu rõ nụ cười khổ kia là thán mộ và ghen tị, nhưng cũng không thể can dự nhiều hơn.

Vì thế cô dời ánh mắt tới phía hai người Cố Duệ.

Lúc tiếng đập tay thanh thúy vang lên, cô cũng có ghen tị.

Thứ ghen tị này giống như ham muốn điên cuồng, cũng là một loại dã tính.

Cô ấy tự mình thay đổi.

Bàn Tử hai mắt sáng ngời, cả người kích động, thậm chí còn cầm tay Mao Linh Nhi nắn nắn xoa xoa, phải nói là vô cùng kích động.

Mao Linh Nhi cố rút hai lần mà không ra, bèn thần sắc không đổi liếc Bàn Tử cười lạnh – ăn đậu hũ của ta sao? Ha ha, tối nay tìm ngươi tính sổ!

Trong không khí yên tĩnh toàn trường, nam tử trung niên kia đáp đất, cười với Cố Duệ, giơ ngón cái lên, “Đẹp lắm!”

Cố Duệ nhướng mày, “Người đưa ngươi tới đây thật đẹp!” Nói rồi quay sang Mạnh Vãn Mặc, Mạnh Vãn Mặc lập tức mỉm cười, cũng quay lại cười nhẹ, nắm lan can khẽ nói: “Ta đoán Cố sư phụ còn có việc phải làm.”

“Phải.” Cố Duệ thoải mái đáp lại, sau đó nghiêng người, nhìn về phía cây rừng phía trên Thanh Vi Sơn bên cạnh khoảng đất, không biết từ bao giờ đã xuất hiện một đám người của Thanh Vi Môn, phần lớn là trưởng lão, cũng có rất nhiều đệ tử.

Nhưng đều đánh không lại Cự Quy* trôi nổi trên không kia.

*Rùa khổng lồ [cự: lớn, khổng lồ; quy: rùa]

Huyền Nguyên Quy.

Trên lưng rùa có ba người đang đứng, một thượng nhân Thanh Vi, một Thôi Lương, cộng thêm một nam tử trung niên choàng chiến bào màu nâu, cả ba người đều nhìn thấy cô.

Rất kỳ lạ, rõ ràng bọn họ vẫn tồn tại rành rành ở đó, nhưng dường như trước đây lại không có ai để ý tới.

Chỉ có thể nói lúc trước chắc chắn có cao thủ dùng thủ thuật che mắt.

Phải rồi, cao thủ bậc trên muốn cho người dưới không phát hiện ra, có rất nhiều phương pháp.

Nhưng giờ phút này bọn họ cuối cùng cũng lộ diện, đã thấy “người khởi xướng” Cố Duệ đảo ánh mắt qua ba người.

Thôi Lương tinh tế cảm nhận được, lúc ánh mắt của người này đảo tới bản thân, đại khái là – người này không quan trọng.

Thế là lướt qua, sau đó tới thượng nhân Thanh Vi – người này trước mắt cũng không quá quan trọng, vậy nên bỏ qua.

Cuối cùng mới có người quan trọng.

“Ta đoán vị này hẳn là tiền bối trong tu viện.” Lúc Cố Duệ nhìn về phía vị nam tử đồ nâu này, trên mặt mang toàn ý cười, không có lấy nửa điểm áy náy hay lo lắng.

Thượng nhân Thanh Vi cũng ngạc nhiên, cô gái này thực sự không sợ gì, chẳng lẽ còn có chỗ dựa đặc biệt? Hắn theo bản năng nhìn sang Thôi Lương, cũng đúng, có vị chủ nhân này che chở…

“Triệu Quang, người phụ trách khảo hạch tu viện sở tại và Hoài Nam đạo lần này, ngươi tên gì?”

“Cố Duệ, Khuê Sơn Cố Duệ.”

“Ngươi có biết bản thân đang làm gì không?”

“Đang khảo hạch.”

Cuộc đối thoại rất nhanh chóng, rất trôi chảy, thái độ Triệu Quang thâm trầm, đôi mày nhíu lại, hiển nhiên là muốn hỏi tội, dù sao chuyện này của Cố Duệ ầm ĩ rất lớn.

Nhưng còn chưa bắt đầu hỏi tội đã bị Cố Duệ ba chữ giản đơn bóp chết.

Tất cả mọi người bao gồm cả Triệu Quang đều kinh ngạc, cũng chỉ trong giây lát, thượng nhân Thanh Vi và Triệu Quang chợt đồng thời nhìn về một phía, thêm cả vị nam tử trung niên kia, ba người cùng tập trung vào bóng đen đang tháo chạy.

Còn chưa chờ bọn hắn động thủ, Cố Duệ, vốn đã cạn kiệt hàng lực trong cơ thể, khẽ lật cổ tay kéo lại, xoạt! Người đang cố chuồn bỗng trượt mắt cá chân, nằm úp sấp bị túm lên kéo về, vọt lên không, hắn đột nhiên phát hiện trên chân mình hình như đang vướng phải gì đó, thoáng thấy bóng người Cố Duệ vụt qua, một chiếc dao găm được khảm đá quý tinh xảo rơi ra từ tay áo, vào lòng bàn tay, xoát!

Vào thời khắc dao găm xẹt tới cằm của nam tử này, rất nhiều người nghĩ cô muốn cứa cổ, thực ra lại không phải, dao găm sượt qua, ngón tay Cố Duệ ngang nhiên giật ra…

Xoát, Cố Duệ đánh hụt, khi nam tử kia cảm giác trên mặt man mát, một chiếc mặt nạ người đã ở trong tay Cố Duệ.

Nam tử không tới mức cháy xém toàn thân, chỉ có chút suy yếu cứ như vậy mà hoàn toàn bại lộ trước mắt mọi người, Cố Duệ ngắm nghía chiếc mặt nạ người trong tay, ánh mắt liếc qua Trần Âm sắc mặt trắng bệch, mỉm cười với Triệu Quang.

“Vị này là người của tu viện các ngươi, cũng là gíam khảo, họ Trần, đúng là nhọc công lo lắng, còn tự ra tay khảo hạch ta, suýt chút nữa là không đạt tiêu chuẩn rồi.”

Cố Duệ nghiêm chỉnh đàng hoàng như vậy, nhưng rõ ràng không lâu sau lại tùy tiện ngang ngược, thực sự là kích động Triệu Quang.

Đây là của tu viện? Của tu viện bọn họ?!! Phải, chính là của tu viện bọn họ.

Triệu Quang nhìn kỹ sắc mặt của hắn, ha ha, thật là, thế này thì vô cùng xấu hổ – quái nhân gia tộc ầm ĩ lớn quá, nhưng rõ ràng là giám khảo tu viện trà trộn vào, thì cũng là khảo hạch! Bằng không giám khảo tu viện nhà ngươi đánh người ta làm gì! Lại còn là đánh hội đồng, nói ra xấu hổ chết mất!

Nhưng hiện tại cũng đã muốn chết tới nơi rồi.

Triệu Quang biểu tình vặn vẹo, liếc cậu Trần đang cúi đầu im lặng, lại liếc tới thằng cháu Trần Âm xúi quẩy kia, ha ha, cháu trai thật đáng yêu, hãm hại cậu chưa tính mà còn liên hoàn hãm hại cả tu viện luôn.

Lợi hại, có triển vọng, một hàng sư quẻ ba nho nhỏ mà cũng có thể khiến lão tử đây nói không nên lời.

Hai cậu cháu này đều bị một cái liếc mắt dọa cho sợ run cầm cập.

Quẻ ba? Quẻ bốn? Trước mặt thượng nhân cũng đều chỉ là mảnh vụn.

Thượng nhân giận dữ, ai nấy đều run rẩy sợ sệt, duy có người nên run nhất lại vẫn cười tươi.

Hơn nữa cô còn cười híp mắt hỏi Triệu Quang, “Vậy Triệu tiền bối, ta có qua lần khảo hạch này không?”

Người của tu viện nghe xong lời này đều thấy nhức đầu.

Qua, sao có thể không qua! Một đám trợ giúp cho giám khảo đều bị ngươi đánh cho tàn phế rồi.

Triệu Quang phải nén một hơi về lại lồng ngực, cực kì buồn bực nặng nề, phải, loại hít thở này làm nghẹn cả tim vậy đó.

“Đương nhiên là qua rồi, hiếm thấy người trẻ tuổi tài giỏi như ngươi, ngay cả khảo hạch không sắp đặt trước trong tu viện chúng ta mà cũng qua…”

Triệu Quang ngoài cười nhưng trong không cười, chẳng biết có phải khen ngợi không, chắc là có nhỉ?

Đương nhiên Cố Duệ cho rằng đối phương khen ngợi nên nói: “Thật ra cũng khá ổn, là các ngài giám khảo đây thương hại nương tay, không nghiêm túc…”

Thương hại nương tay… Thương hại? Nội tâm mọi người lập tức vỡ tan, phản ứng đầu tiên là ngươi đang đùa ta sao? Ngươi mà còn cần ai thương hại, ai có thể…

Thôi Lương vốn cũng cảm thấy bất đắc dĩ, thầm nghĩ cô gái này đúng thật là mặt dày không biết xấu hổ, nhưng ánh mắt hắn chẳng thể tránh né dừng ở chỗ cô, chiêm ngưỡng rõ ràng dung nhan người này.

Mặt, lướt qua vài lần, cô gái này thực sự rất xinh đẹp, nói một cách công bằng thì còn ưa nhìn hơn biểu muội, nhưng hắn chẳng phải hạng người háo sắc, sao có thể tùy tiện say mê ghé mắt chứ.

Bởi vậy, hắn nhìn tới chiếc áo lót đen tuyền bên người, thấy chiếc áo lót này không có tay, lại nhìn da thịt trần trụi trên hai cánh tay trắng nõn nà như tuyết, nhìn tiếp vòng eo mảnh dẻ thướt tha như rắn lượn, rồi nhìn tới đôi chân còn thon dài hơn cả nam tử…

Hắn khựng lại nửa ngày mới dời ánh mắt đi.

Chưa nhìn bao lâu, thật đấy.

Nhưng cũng chỉ có duy nhất hắn khắc chế nhất, còn bao nhiêu người từ lâu đã chẳng thèm để ý sự tình, chăm chăm ngắm vẻ lãnh diễm lại đường hoàng của vị nữ tử vừa cởi áo choàng.

Vả lại chỉ nhìn xem cô có cười hay không.

Nhưng Cố Duệ nói vậy là muốn giữ mặt mũi cho tu viện, một tiến một lùi, cô cũng không phải loại người liều lĩnh làm bừa, thấy sắc mặt Triệu Quang dần dịu đi, hai người dĩ nhiên ngầm ăn ý.

Tu viện cần thể diện, chỉ có thể để Cố Duệ qua cửa, chỉ cần Cố Duệ qua thì hết thảy đều danh chính ngôn thuận, kể cả mấy người bọn họ bị trọng thương này – đám người Lâm Phong trọng thương tới hộc máu bỗng có cảm giác trước kia là mắt mình mù.

“Thương hại? Tới bốn năm mươi người, môn đệ ở tu viện đã nhiều năm, tu vi quẻ bốn, rốt cuộc phải thương hại bao nhiêu mới thảm bại tới vậy?”

Là ai nói lời này? Triệu Quang sẽ không tự vả, cũng sẽ không vả vào mặt tu viện.

Là ai to gan như vậy!

Là một nam tử, chân đi guốc mộc, quần áo hơi nhếch nhác, lôi thôi lếch thếch, mái tóc dài lười đội mũ, nhưng trái lại dáng vẻ rất cao.

Người ta thường nói sĩ tộc* đời Đường được chia thành hai phái, một phái nhã nhặn đoan trang, khuôn phép nghiêm cẩn, một phái hành động buông thả, lấy phóng đãng làm hiệu.

*Các nhà có người làm quan trở thành một giai cấp đặc thù có nhiều đặc quyền, đặc lợi hơn thứ dân, gọi là “sĩ tộc”.

Nam tử này xuất thân danh gia vọng tộc, ngọc bội giắt bên eo là của triều đình chế tác, không phải thứ quý tộc có thể đeo, quan là quan, quý tộc là quý tộc, dù có tiền đến mấy mà không phải quan hay quý tộc thì cũng không được đeo ngọc bội lung tung, vì vậy vừa nhìn ngọc bội đã biết rõ thân phận đối phương.

Sĩ tộc đã đành, còn thuộc phái phóng đãng của sĩ tộc đời Đường.

Vẫn còn râu lún phún, trong ngực ôm một túi quà vặt lớn, loạt xoạt ăn, tiếng guốc mộc lộc cộc đập lên nền đất thanh thúy, bước đi thong thả mà tới, không biết đã nhìn cảnh náo nhiệt bao lâu, giờ phút này đang híp mắt cười.

Mạnh Vãn Mặc rũ mắt nhìn người này, vừa liếc thấy cũng nở nụ cười.

Là hắn.

Triệu Quang vốn rất tức giận, sau khi nhìn thấy người này liền tịt ngòi, còn sợ tới mức run rẩy, vội nhảy khỏi lưng rùa, đáp đất rồi chắp tay thi lễ: “Kính chào Tật Phong đại nhân.”

Tật Phong? Hẳn là biệt hiệu, không được gọi tục danh* thế tộc, quả rất phóng đãng.

*Tên húy hay tục danh, tên thật là một trong những tên gọi của con người trong nền văn hóa Á Đông, được cha mẹ đặt cho từ khi còn nhỏ.

Tật Phong là ai? Cố Duệ còn đang băn khoăn người mới tới này là ai, thầm nghĩ tuổi thì đúng là không nhỏ, nhưng dáng vẻ lại trông rất được, khá đẹp trai, chủ yếu là vóc dáng ưa nhìn.

Lúc Cố Duệ nghĩ vậy trong lòng, mỹ nam kia tựa hồ có ấn tượng, lại nâng mắt, đáy mắt tràn ngập vẻ ôn nhu: “Nhưng thật ra ta rất bất ngờ, Hoài Nam đạo hẳn có nhiều người mang ý chí sắt đá, thế mà lại ra tay tàn nhẫn giết hại cô gái xinh đẹp cùng mị lực khác biệt như ngươi, may mà thua.”

Cố Duệ bắt gặp ánh mắt của người này, khóe miệng hạ xuống, như buồn bã, lại như rắn rỏi ưu nhã: “Không sao, người lớn lên tựa cây cỏ hoang dại, chẳng phải lần đầu bị đánh hội đồng, bản thân ta cũng không đau lòng, hà cớ…”

Tật Phong đại nhân: “Nhưng ta đau lòng.”

Đám người Lâm Phong: “…” Hóa đá, nước đi gì thế này.

Phản ứng đầu tiên của Cố Duệ là: Còn có một lão tài xế tới sao, rất vui được gặp~~


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.