Thiên Tuyền Thánh Tử

Chương 8: Ước Khắc gia tộc lùng bắt



Dịch: Hoa Cỏ
Nguồn: truyenkinhdien

Trên suốt đoạn đường bọn họ bị Yêu thú tập kích mấy lần, nguy hiểm nhất là lần bị một con Hoàng Kim Yêu Mãng dòm ngó. Yêu mãng thân cao nghìn mét, hình thể khổng lồ, có thể nói là đỉnh cấp yêu thú, chỉ thiếu chút nữa có thể thăng cấp làm Ma thú.

Tuy cuối cùng Hoàng Kim Yêu Mãng bị hư ảnh Xích Long của Đồng gia gia đánh chết nhưng Lôi Áo nhìn ra được, trận đấu này phải cố hết sức mới giành được thắng lợi.

Bên trong Hách Đặc Thành cửa hàng san sát như rừng, phòng ốc đều được xây bằng những tảng đá xanh cực lớn, không thể phá vỡ. Đa số nhà đều có ba tầng, cửa sổ hơi nhỏ, nóc nhà đều là mái vòm hình tròn.

Trên đường tấp nập người tới kẻ lui, nội thành đa số đều là người Ma Yết tộc cao to khôi vĩ, rất ít Nhân tộc và các tộc khác đi lại trên đường.

Hầu hết các tộc nhân Ma Yết đều có tứ chi lộ ra ngoài, chỉ có phần thân trên và thắt lưng có một ít quần áo bằng da động vật, hoặc chỉ có vai, ngực, eo, cổ tay và đầu gối là có áo giáp. Họ ăn mặc như vậy đều do hình dáng cơ thể của họ.

Trong Hách Đặc Thành có ba thế lực lớn, theo thứ tự là thành Đông Vi Đức gia tộc, thành Tây có Ước Khắc gia tộc và trung tâm là Cũng Lỗ gia tộc.

Ba đại gia tộc cùng nhau thống trị Ma Yết tộc, tạo thành thế chân vạc. Những năm gần đây tuy có tranh đấu với nhau nhưng khi cần họ sẽ hợp lại chống cự ngoại địch.

Ba đại gia tộc của bộ tộc Ma Yết tộc ở những thành trì lớn cũng chia thành thế chân vạc, thế lực trải rộng khắp toàn bộ phương Bắc. Thậm chí còn ảnh hưởng lớn đến các chủng tộc khác trên Phỉ Nhĩ Đại Lục.

Nhưng ngay lúc này, bên trong đại sảnh nghị sự của Ước Khắc gia tộc có mười tên Ma Yết tộc nhân đứng thành hai hàng nghiêm trang, ở giữa có hai thiếu niên Ma Yết tộc đang quỳ rạp xuống đất.

“Ngươi nói cái gì, thiếu chủ bị người ta giết?”

“Đúng, đúng, chúng tôi tận mắt nhìn thấy.”

“Nói! Là kẻ nào dám giết con ta?”

“Bẩm tộc trưởng, là nhân tộc, kẻ đó là một thiếu niên độ mười lăm mười sáu tuổi đi chung với một lão nhân tóc trắng.”

“Đưa da thú và xương bút cho bọn họ vẽ lại tướng mạo hai người kia.”

Ước Khắc tộc trưởng lên tiếng phân phó.

Hai thanh niên Ma Yết nhận lấy da thú và xương bút, nơm nớp lo sợ vẽ vẽ. Sau tầm nửa nén hương, hai người đem hình vẽ đưa lên cho tộc trưởng, diện mạo người trong bức vẽ chính là tướng mạo của Lôi Áo và Đồng gia gia.

“Cầm lấy bản vẽ này sao chép ra, phân phát xuống dưới, lệnh toàn thành lùng bắt hai kẻ này. Ta muốn bầm thây bọn chúng vạn đoạn để tế âm linh con trai ta!”

Tộc trưởng Ước Khắc gia tộc nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ một, mắt hướng về tên đội trưởng khoác áo giáp đỏ ra lệnh.

“Vâng thưa tộc trưởng, ta nhất định bắt bọn chúng đền mạng cho thiếu chủ.”

Đội trưởng khoác giáp đỏ nhận lệnh rời đi.

“Hai người các ngươi bảo vệ thiếu chủ thất bại, một mình chạy trốn, đáng bị xử tử. Niệm tình các ngươi kịp thời chạy về báo tin cho gia tộc, ta tạm thời giữ cho các ngươi một mạng, lập tức đi tìm hai người bọn họ, đoái công chuộc tội, đi đi!”

Tộc trưởng Ước Khắc tộc vẫy tay với hai thanh niên Ma Yết tộc đang nằm dưới đất vẫy vẫy tay nói, mặt lộ ra nụ cười quỷ dị.

Hai người nghe xong như được đại xá, lảo đảo chạy ra ngoài…

Hóa ra, thiếu niên đầu lĩnh bị Lôi Áo giết trong đoạn rừng rậm của Hồn Đoạn Sơn Mạch chính là thiếu chủ Ước Khắc gia tộc của Hách Đặc Thành. Mà hai kẻ báo tin chính là hai người Lôi Áo nhất thời mềm lòng thả đi.

Vị Thiếu chủ này cũng không phải là con nối dõi bình thường mà là dòng chính của Ước Khắc gia tộc. Thiên phú cao nhất, thực lực mạnh nhất, là ứng viên cho chức vụ tộc trưởng đời kế tiếp.

Lúc này, trên con đường trong Hách Đặc Thành, Lôi Áo và Đồng gia gia đang tản bộ cùng hai đầu Phong Lang.

“Chúng ta đi mua một ít đồ hóa trang trước, nơi này nhân tộc quá bắt mắt rồi.”

Đồng gia gia cảnh giác nhìn bốn phía, nói.

“Được!”

Lôi Áo nhìn thấy những chủng tộc khác đi trên đường ai nấy đều hóa trang không ít thì nhiều.

Nhiều năm qua, các chủng tộc trên Phỉ Nhĩ Đại Lục chiến loạn không ngừng, hầu như mọi người đều ở thế đối địch nhau. Kẻ ngoại lai đi vào thành trì này phần lớn đều có chuyện quan trọng không thể không đến.

Lôi Áo và Đồng gia gia ghé vào một gian hàng bên đường chọn lựa một ít quần áo và mặt nạ.

Cùng lúc đó, từ góc đường đối diện cửa hàng có hai thanh niên Ma Yết mang vẻ mặt ủ rũ đi về phía này.

“Ngươi nói xem, chúng ta đi đâu tìm hai người đó, lần này có lẽ khó thoát khỏi cái chết rồi.”

Một thanh niên Ma Yết muộn phiền nói.

“Với tính cách của tộc trưởng, chỉ e lần này tìm được người chúng ta cũng khó thoát khỏi cái chết.”

Thanh niên Ma Yết còn lại khẽ chau mày, lâm vào trầm tư.

“Mau, nhìn phía đối diện. . .”

“Là bọn chúng. Đang lo tìm hoài mà không thấy, xem ra số chúng ta chưa thể chết.”

“Ta trở về báo cho tộc trưởng, ngươi đi theo bọn chúng, nhớ lưu lại ký hiệu ven đường.”

Một tên Ma Yết tộc gật đầu, tên khác chạy trở về báo tin.

Lôi Áo và Đồng gia gia rời khỏi cửa hàng, tiếp tục tìm mua vật phẩm hóa trang.

Sau khi mua thêm mớ vật dụng xong, Lôi Áo định rời khỏi cửa tiệm thì bị Đồng gia gia giữ lại.

“Có người theo dõi, để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn, ta ra ngoài dẫn chúng rời đi. Ngươi đợi một lát rồi tìm một chỗ trọ lại. Đừng đi ra ngoài, đợi ta quay lại tìm ngươi.”

Đồng gia gia nói xong cất bước ra ngoài.

Quả nhiên, Lôi Áo nhìn thấy sau khi Đồng gia gia đi ra có một thanh niên Ma Yết len lén đi theo. Hắn nhận ra người nọ, chính là một trong hai thanh niên đã chạy thoát trong Hồn Đoạn Sơn Mạch.

Lôi Áo lập tức đeo mặt nạ bằng đồng xanh vừa mua, khoác lên mình thêm cái áo choàng đen có mũ trùm, sau khi che đậy kỹ lưỡng hắn rời khỏi cửa hàng.

Sau khi luồn lách qua vài con phố hắn đi vào một nhà trọ bình thường. Hai đầu Phong Lang hắn không đem theo mà sắp xếp cho chúng vào một căn phòng vắng vẻ hoang tàn gần đó.

Nhưng Lôi Áo đã đợi gần nửa canh giờ vẫn chưa thấy Đồng gia gia trở lại tìm mình. Hắn đi qua đi lại trong phòng, lòng có chút bất an.

Tiếp đó, hắn phát hiện khắp nơi đều có vệ binh cầm chân dung của hắn và Đồng gia gia kiểm tra từng người. Vệ binh ở cửa thành cũng tăng lên không ít.

Hắn thật sự muốn biết thanh niên đầu lĩnh bị mình giết thật ra là ai, tại sao lại nhấc lên phong ba lớn như vậy.

Lúc này, ghế chủ vị trong đại sảnh Ước Khắc gia tộc có một lão đầu mập phệ đang ngồi. Đầu đội mũ lông chồn, thân trên choàng áo da, thân dưới quấn quần đùi bằng da thú, tứ chi để trần. Tư thế người đàn ông nọ nửa nằm nửa ngồi, mắt hơi híp, khóe mắt toát lên vẻ âm lãnh.

“Bọn chúng nhanh như vậy đã tới chịu chết rồi hả?”

“Tộc trưởng, hai người này thực lực không yếu, ta lo Khắc Lợi Tư không theo dấu bọn hắn được.”

“Chẳng phải chỉ là hai tên nhân tộc ngu xuẩn thôi sao, ngươi sợ cái gì?”

“Trên mình bọn hắn có lẽ có đại đao của thiếu chủ, chắc chắn có lưu mùi của thiếu chủ, chúng ta có nên. . .”

“Thôi được rồi, ngươi lập tức mang theo Liệp Yêu Khuyển đi cùng đi. À, ngươi đi tìm đội trưởng, nói cho hắn bắt sống người về đây, ta muốn dùng máu tươi của bọn chúng để tế con ta.”

“Vâng, tộc trưởng, ta xin phép cáo lui.”

Thanh niên Ma Yết về báo tin cung kính nói xong lập tức rời đi…

Cùng lúc, Lôi Áo đang sốt ruột đứng bên cửa sổ nhà trọ nhìn ra ngoài. Bất ngờ nghe được căn phòng bên cạnh có thanh âm đứt quãng truyền ra, giống như đang nói về bảo vật gì đó.

Từ nhỏ Lôi Áo đã có cảm giác lực rất mạnh, ở phương diện thiên phú hắn cũng mạnh hơn ca ca Lôi Âu không ít.

Chỉ là thời gian tu hành ngắn, tu vi không bằng ca ca, lại gặp biến cố lớn, nên suốt chặng đường đi cùng Đồng gia gia mới mất hồn mất vía như vậy.

Lôi Áo lập tức tập trung tư tưởng và tinh lực nghiêng tai lắng nghe.

“Ngươi khẳng định đã tìm hiểu rõ ràng, xác nhận không sai?”

Chỉ nghe giọng của một thanh niên truyền ra.

“Đã tìm hiểu rõ ràng, hai vợ chồng đó đã bị trọng thương, hiện bị người của Vi Đức gia tộc mang về Vi Đức lâu đài. Không rõ tung tích bảo vật, những người biết chuyện về Hồn Đoạn Sơn Mạch đều bị giết, tin tức quan trọng hơn đều bị phong tỏa rồi.”

Có người bẩm báo nói.

“Nhà này dám sống ở Hồn Đoạn Sơn Mạch đầy rẫy nguy hiểm như vậy thực lực nhất định phi phàm, hơn nữa đã qua nhiều năm lại không ai phát hiện. Thực lực cường đại, lại cẩn thận như thế, tất nhiên không thiếu bảo vật.”

“Vận dụng toàn bộ lực lượng tại Hách Đặc Thành cấp tốc dò xét. Chúng ta trải bao nguy hiểm ngàn dặm xa xôi để tới đây, nhất định không thể tay không trở về!”

Thanh niên ra lệnh.

“Vâng, tiểu Hầu gia, ta lập tức làm ngay.”

Người vừa báo cáo lĩnh mệnh rời đi.

“Hồn Đoạn Sơn Mạch, bảo vật, vợ chồng, Vi Đức lâu đài. . .”

Lôi Áo thì thào lập lại.

“Chẳng lẽ là…”

Lôi Áo bỗng thấy lòng nóng như lửa đốt, vội vàng xông ra ngoài, chạy về phía căn phòng giấu Phong Lang.

Lôi Áo hoàn toàn không nhận ra, bên ngoài nhà trọ có một con Liệp Yêu Khuyển đang nấp cạnh góc tường. Ngay phút hắn lao ra cửa, sau lưng có bóng người mang giáp đỏ nhanh chóng bám theo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.