Thiên Tuyền Thánh Tử

Chương 6: Chém giết thiếu niên Ma Yết tộc.



Dịch: Hoa Cỏ
Biên: Cún
Nguồn: TruyenKinhDien

Tiếp theo Thôn Thiên Thú bắt đầu rên rỉ, vặn vẹo thân thể, dường như đang chịu đau đớn mãnh liệt.

Thân thể nó tản mát ra khói đen như hắc khí của Thực Thần Thú, không trung nhất thời giăng đầy mây đen che lấp cả bầu trời.

Biên độ vặn vẹo thân thể của Thôn Thiên Thú càng ngày càng lớn, thậm chí còn run rẩy, cái đầu to lớn đập vào mặt biển, tạo sóng lớn ngập trời.

Cứ dày vò như vậy sau gần nửa canh giờ, hắc khí xung quanh Thôn Thiên thú mới dần tiêu tán, màu sắc của thân thể cuối cùng cũng đồng nhất.

Không lâu sau đó, thân thể vốn màu xám thẫm của Thôn Thiên Thú chuyển thành màu xám nhạt, hòa mình vào khói mù trên không trung.

Mặt biển lần nữa tĩnh lặng lại, giống như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì, dường như mọi thứ chỉ là ảo cảnh, như một cơn ác mộng.

Lôi Áo mãi vẫn chưa tỉnh hồn, lần đầu tận mắt nhìn thấy cuộc chiến ở cấp độ Ma thú thế này không tránh khỏi kinh tâm động phách.

Loại quái vật khổng lồ này đến Đồng gia gia cũng phải tránh lui, cường giả như thế nào mới có thể chống lại?

Phụ thân Lôi Áo từng nói, thế giới này ngoại trừ nhân loại còn có rất nhiều chủng loại hung thú có trí tuệ sinh sống.

Hung thú chia làm dã thú, Yêu thú và Ma thú. Dã thú và Yêu thú đều là quái thú cấp thấp, số lượng rất nhiều, trí tuệ rất thấp. Nhưng Ma thú là chủng loại có được linh trí, thực lực cường đại, thường làm bá chủ một phương.

Theo sự tăng cường của thực lực, Ma Thú hậu kỳ có thể nói tiếng người và hóa hình thành người.

Vừa rồi may mắn là Đồng gia gia đã gắn vào kết giới một viên châu màu vàng, khiến cho kết giới trong suốt chuyển sang màu của viên ngọc mới có thể giữ con thuyền cố định tại chỗ không bị chiến đấu ảnh hưởng đến.

“Bảo bối của Đồng gia gia thật nhiều, có mấy thứ trước kia mình cũng chưa từng thấy ông ấy sử dụng qua.”

Lôi Áo nói thầm trong bụng, trong lòng bất chợt nảy sinh rất nhiều nghi vấn. Hắn chợt nhận ra, mình dường như hoàn toàn không biết gì về vị Đồng gia gia này, mặc dù sớm chiều chung đụng.

Vậy phụ thân và mẫu thân thì sao, hắn cảm thấy bản thân cũng không hiểu rõ bọn họ được bao nhiêu.

Lôi Áo nghĩ như vậy trong lòng lập tức có chút khổ sở, có chút mất phương hướng và mê man.

Đồng gia gia yên lặng đứng bên cạnh Lôi Áo, thần tình có chút cô đơn, dường như ông cũng không biết nên mở lời như thế nào.

“Đúng rồi, trái cây màu xanh ngọc gia gia ném ra ngoài khi nãy là cái gì, lại khiến cho hai đầu Ma thú liều mạng tranh đoạt?”

Lôi Áo chợt nhớ tới chuyện ban nãy, tò mò hỏi.

“Đó là Bích Âm Quả, chẳng những có thể giải kỳ độc mà còn có thể chữa thương rất tốt, bất kể thương thế có nặng tới đâu chỉ cần còn một hơi thở, ăn nó đều có thể nhanh chóng khôi phục. Vào những thời khắc mấu chốt, có nó xem như có thêm một cái mạng.”

“Ma thú nuốt nó sẽ nâng cao tỷ lệ đột phá cảnh giới. Con đường tu hành của Ma thú cũng giống với nhân loại, càng về sau độ khó càng lớn, đột phá cảnh giới càng khó khăn hơn.”

“Giống như Thôn Thiên Thú và Thực Thần Thú, bọn chúng muốn tiến thêm một bước nữa đều rất khó. Khó khăn lắm mới bắt được một cơ hội như vậy, làm sao bọn chúng có thể buông tha?”

“Thực Thần Thú trên người có hắc khí là một loại kỳ độc. Thôn Thiên Thú cùng lúc nuốt nó và Bích Âm Quả vừa vặn có thể thanh trừ lượng lớn độc tố.”

“Như vậy vừa nhận được Bích Âm Quả vừa đánh chết đối thủ, mặc dù mạo hiểm nhưng đáng để đánh cược.”

Đồng gia gia nói thao thao bất tuyệt, trong nội tâm có chút luyến tiếc Bích Âm Quả. Nó vốn là thứ lão chuẩn bị cho Lôi Áo, dù sao thực lực của đứa nhỏ này còn quá yếu.

“Nói như vậy, quả thật rất đáng tiếc. Nhưng cũng may chúng ta có thể an toàn vượt qua nơi này. Chỉ cần chúng ta còn sống, nhất định còn cơ hội tìm được bảo bối như vậy.”

“Hảo tiểu tử, khẩu khí không nhỏ, ngươi có biết Bích Âm Quả này ở đâu mới có hay không? Ngươi có biết có được nó rất khó hay không? Mảnh lục địa này chỉ là hạt bụi bên trong vũ trụ, thế giới bên ngoài rất to lớn đấy!”

“Đồng gia gia, thế giới bên ngoài rộng lớn bao nhiêu? Người không nói làm sao con biết được, từ khi sinh ra tới giờ con chưa từng ra ngoài Hồn Đoạn Sơn Mạch, mỗi lần lẻn chuồn ra ngoài đều bị người bắt lại.”

“Ta cũng muốn cho ngươi đi ra ngoài học hỏi kinh nghiệm. Nhưng đối với ta, an nguy của ngươi là trên hết, thế giới bên ngoài tuy ngập tràn cơ duyên nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm.”

“Không trải qua gian nguy, con làm sao có thể trưởng thành? Con không bao giờ muốn trơ mắt nhìn người thân chiến đấu đến máu chảy đầu rơi mà bản thân lại không làm được cái gì.”

“Hài tử, rồi sẽ có một ngày ngươi sẽ mạnh mẽ hơn mấy lão già chúng ta. Về phần thế giới bên ngoài, đợi khi nào thực lực ngươi đủ mạnh, gia gia sẽ nói cho ngươi biết.”

“Còn những gì ta không nói, không thể nói, lúc đó ngươi cần tự mình đi tìm hiểu.”

Lôi Áo hừ lạnh một tiếng, khoanh tay quay mặt qua chỗ khác.

Chạy trốn cả một ngày một đêm, nhiều lần đi qua lằn ranh sinh tử, lại chính mắt thấy một màn đại chiến Ma thú. Lôi Áo rất tò mò về thế giới bên ngoài, cũng rất chờ đợi chuyện tương lai.

“Trong lòng còn có hy vọng và tò mò là tốt rồi!”

Đồng gia gia nhủ thầm trong bụng, đưa tay vuốt chòm râu điểm bạc, nở nụ cười đầy ẩn ý.

Đồng gia gia điều khiển con thuyền lướt trên mặt biển tĩnh lặng. Lão tán gẫu với Lôi Áo vài câu về những chuyện kỳ lạ trên đại lục, Lôi Áo rất hăng hái lắng nghe.

Thì ra, nơi này được gọi là “Phỉ Nhĩ Đại Lục”, mảnh đại lục này rất rộng lớn, tổng diện tích gần mười triệu km vuông. Phía tây có Ác Ma Hải và Hồn Đoạn Sơn Mạch chiếm gần một nửa lục địa, các dãy núi dài nối liền lục địa và bờ biển.

Giữa lục địa là nơi Nhân Tộc và Ma Yết tộc phân chia làm hai khu Nam Bắc để cai trị. Phía Đông là địa bàn của Tát Khắc tộc. Hoang mạc phía Đông Bắc là nơi cư trú Cách Lỗ tộc.

Tát Khắc tộc cùng với Cách Lỗ tộc cộng lại cũng chỉ chiếm một phần tư của phân nửa mảnh lục địa, nhân khẩu cũng tương đối ít.

Phỉ Nhĩ Đại Lục nhân khẩu hơn một trăm triệu, mà hung thú trong Hồn Đoạn Sơn Mạch và Ác Ma Hải số lượng gần hai tỷ.

Trên mảnh đại lục này, chiến tranh giữa các bộ tộc luôn luôn diễn ra, muốn sinh tồn được ở chỗ này rất khó khăn. Dần dà hình thành thế cục mạnh được yếu thua, cường giả vi tôn.

Lôi Áo và Đồng gia gia men theo bờ biển một đường đi về phương Bắc, đoạn đường sau đó có thể tạm gọi là bình yên, chỉ gặp vỏn vẹn vài đầu Hải yêu, tất cả đều bị Đồng gia gia tiêu diệt.

Giờ phút này, sâu trong khu rừng tận cùng phía Bắc của Hồn Đoạn Sơn Mạch có năm thanh niên Ma Yết tộc đang vây giết một đầu yêu báo.

Trong năm người đã có hai người bị thương, ba người còn lại đều phát ra công kích mạnh nhất nhằm vào những vị trí yếu hại của yêu báo.

Đầu tiên, lưỡi đao của thanh niên đầu lĩnh chém vào phần bụng của yêu báo, những người còn lại thuận thế công kích tới, yêu báo cuối cùng cũng ngã vào vũng máu.

Đồng gia gia và Lôi Áo mới tiến vào rừng, nghe nơi này có động tĩnh nên tiến đến xem.

Lôi Áo âm thầm đánh giá những thanh niên nọ, ngoại trừ trang phục bên ngoài có chút khác biệt, còn lại vóc dáng đều rất giống nhau.

Hình thể khôi ngô, thân cao hơn trượng, khóe miệng lộ ra bốn cái răng nanh dễ khiến người ta sợ hãi. Khuôn mặt dữ tợn, đầu trọc, hai bên mọc ra hai cái lỗ tai to bè.

Trên cổ treo một ít trang sức làm bằng xương thú, tứ chi lộ ra ngoài, chỉ thân trên, thắt lưng và các khớp có một ít quần áo và giáp phục bằng da động vật.

Từ đốt sống cuối mọc ra chiếc đuôi to và ngắn. Cánh tay và đôi chân tráng kiện hữu lực, bàn chân to bước trên mặt đất tạo ra những tiếng ầm ầm rung động.

“Bọn họ là người của Ma Yết tộc!”

Đồng gia gia nói với Lôi Áo.

Nghe được tiếng nói chuyện, thiếu niên Ma Yết tộc quay lại nhìn Đồng gia gia và Lôi Áo.

Chúng lập tức nhìn thấy một tên thiếu niên nhân tộc trong bộ thanh y, tuổi độ mười lăm mười sáu, khuôn mặt trái xoan toát lên vẻ tuấn tú có chút ngây thơ, sống mũi cao thẳng, mày kiếm, đôi mắt đen nhánh trong veo. Trên người có chút vết thương, đầu tóc rối tung đầy dư vị phong trần.

Bên cạnh thiếu niên là một lão nhân tóc bạc, khoác bộ áo bào màu trắng, thân thể có chút gầy gò.

Khuôn mặt phảng phất nét tươi cười khiến cho người khác cảm thấy lão rất hòa ái dễ gần. Nhưng đôi mắt kia lại thâm thúy như có thể xuyên thủng nhân tâm, nhìn vào nó sẽ khiến tim người đối diện bất giác đập nhanh.

“Từ khi nào nhân tộc yếu đuối đã dám đến địa bàn của Ma Yết tộc ta rồi. Vì sao không ngoan ngoãn ở phía Nam mà lại chạy đến đây, muốn chết sao?”

Thiếu niên đầu lĩnh Ma Yết tộc nở nụ cười trào phúng, cơ miệng kéo lên trông càng xấu xí.

“Nói nhảm với bọn họ làm gì, đứa nhỏ kia mi thanh mục tú nhìn giống tiểu cô nương, có lẽ là nữ cải nam trang.”

“Chúng ta cứ bắt hắn về làm nô bộc cho ngài, lão già còn lại lại quá già rồi, nếu không…”

Một thiếu niên Ma Yết tộc khua tay thành động tác chém chết.

“Bắt đứa nhỏ lại, lão già thì giết đi.”

Thanh niên đầu lĩnh Ma Yết tộc ra lệnh.

Một tên trong đó nghe vậy lập tức cầm kiếm xông về phía Lôi Áo, đáng tiếc kiếm còn chưa chém xuống hắn đã cảm thấy nơi cổ lạnh buốt. hắn há to mồm mới phát hiện không thể thốt được lời nào.

“Phanh.”

Cổ thanh niên Ma Yết tộc hiện ra đường tơ máu, thân thể to lớn vô lực ngã xuống đất.

Lôi Áo chém xuống một kiếm, cắt đứt cổ họng một tên thiếu niên Ma Yết tộc.

“Cùng xông lên, giết chết bọn hắn!”

Thanh niên đầu lĩnh trợn mắt hướng về ba người còn lại ra lệnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.