Chậm Rãi Tiên Đồ

Chương 172: Tầm bảo triều (14)



Editor: Niên Thất

Vừa tiếp đất, cô đã lướt qua định thần lại, đảo mắt nhìn bốn phía một vòng, phát hiện tầng này đều bình thường, không có gì đáng ngạc nhiên, chỉ là thực sự nhiều người hơn, nhưng phần lớn đều là gương mặt quen thuộc. Ngoại trừ đám người Hiên Viên Dịch mình vừa tách khỏi, còn có Tôn Nhị Cẩu, sư Ngộ Đức một hàng sáu người; Tần Sương, Tần Quân, hình như cả Tần Tâm nhu nhược mềm yếu kia cũng ở đó, có điều hiện giờ cặp huynh đệ song sinh bên cạnh cô ta thiếu một người. Ở bên còn lại, xác chết thối rữa la liệt ngổn ngang trên mặt đất, cách mọi người cả trăm mét là một đám khói đen trên không nhìn xuống bao quát bên này.

Nhìn đến đám khói đen quen thuộc, Tiêu Dao khẽ híp mắt, tầm mắt hơi dừng lại rồi rơi xuống khoảng đất trống có vẻ bị mọi người tận lực tránh xa, trên đó có một “Khoảng không” màu vàng kim lơ lửng đang trơ trọi một mình, dễ thấy lạ thường.

Trong “Không Linh cốc” phát ra ánh sáng đỏ vào lối thông của “Khoảng không” chính là tầng ngoài, màu xanh là tầng ngoài thứ hai, màu tím chính là tầng trong, mà màu vàng có ý nghĩa gì, lúc trước cô tra sách cổ lại không thèm ghi lại!

“Hừ, lại thêm người nữa!”

Nhận ra tầm mắt dò xét của cô dừng lại trên “Khoảng không” màu vàng kim, một gã nam tử xa lạ cách cô gần nhất bỗng nhiên mở miệng. Người này mặc một chiếc áo đạo sĩ màu xám đậm, Kim Đan kỳ trình độ Đại Viên Mãn, tóc đen râu dài, ánh mắt u ám, xem chừng hẳn là một vị tán tu.

Sau đó hắn lại cố ý tăng âm lượng: “Chư vị đã cân nhắc kĩ chưa? Càng tiến sâu càng nhiều người, thêm một người lại phải chia thêm một phần, đoạt được cũng càng ít. Nãy giờ chư vị vẫn chậm chạp không chịu gật đầu, nếu thấy đề nghị của tại hạ bất công bằng thì có thể đưa ra biện pháp tốt hơn.”

“A Di Đà Phật, ý tưởng chọn một vị đại diện tiến vào trước của các đạo hữu quả thực không tồi, nhưng…” Tiếp lời chính là sư Ngộ Đức, lúc nói đến trọng điểm, ánh mắt ông chợt trở nên sắc bén, nắm chuỗi Phật châu trên tay chỉ thẳng vào đám bóng đen phía xa, “Bần tăng nghĩ cần giải quyết người này trước rồi hẵng lo tiếp việc sau.”

“Đúng vậy!” Tần Tâm cũng tán thành, lúc này vẻ nhu nhược trước kia đã biến mất, ánh mắt lạnh như băng gắt gao nhìn chằm chằm khói đen, “Hắn dám cả gan giết A Tả, nhất định phải lấy mạng đền mạng!”

“Giết hắn? Ta không ý kiến.” Nam tử cười nhạt nhìn hai người, lời tiếp giọng điệu liền xoay chuyển, “Nhưng ta phải báo trước, ta chỉ có hứng thú với “Khoảng không” này, chuyện khác sẽ tuyệt đối không can dự.”

Trong lòng hắn thầm khinh thường: nhóm người này toan tính khá lắm, muốn mượn hợp lực của mọi người để đạt mục đích cá nhân. Nhưng kẻ này rất kỳ lạ, trước tình hình không rõ ràng minh bạch này, sao hắn ta có thể tiếp cận nguy hiểm chứ? Mình tốt nhất nên cùng chém giết với bọn họ, như vậy mới càng có thừa cơ hội.

Ngộ Đức và Tần Tâm nghe xong thì lặng lẽ trầm mặc, bọn họ cũng có đắn đo riêng, nhỡ đâu trong lúc bọn họ xông lên báo thù, đám người bên cạnh này sẽ giành trước tiến vào “Khoảng không” vàng kim. Chẳng ai biết chắc “Khoảng không” này rốt cuộc có thể thông qua mấy người, hận ý này đương nhiên cũng không đành lòng từ bỏ, tốt nhất là mọi người cùng nhau hạ gục gã khói đen này rồi cùng bàn bạc tiếp chuyện tiến vào “Khoảng không”. Tiếc là những tán tu này căn bản không có ý hợp tác, trước mắt chỉ có tư lợi bản thân, hại người mà chẳng lợi ta!

Thấy mình đã bắn trúng yếu điểm của hai người, nam tử lại tiếp tục đắc ý nói: “Nếu không ai chịu động thủ thì cũng chỉ tổ phí thời gian, dù lời của Hiên Viên đạo hữu có là thật, “Khoảng không” trong bốn mươi chín canh giờ sẽ không biến mất. Nhưng hạn định trong cốc của bọn ta chỉ còn năm ngày, thời gian cực kì gấp gáp. Tại hạ cũng không muốn uổng phí vô ích cơ hội tốt, đợi thêm một canh giờ nữa nếu các ngươi không có biện pháp gì thì đừng trách ta đây không nói đạo lý, hấp tấp như vậy!

Dứt lời, bầu không khí trầm mặc phủ khắp đám người, trong nhất thời chẳng ai lên tiếng, ngoài im lặng vẫn là im lặng.

Tiêu Dao nhìn tất cả mọi người đều như hổ rình mồi gắt gao quan sát nhất cử nhất động của nhau cùng “Khoảng không” vàng kim, e rằng hiện giờ chẳng ai để ý mình.

Cũng không rõ “Khoảng không” vàng kim này thông tới đâu mà khiến tất cả mọi người vô cùng căng thẳng tới vậy, chỉ lo mình buông lỏng cảnh giác một chút liền có người nhanh chân tới trước. Hiên Viên Dịch luôn bình tĩnh, tự chủ giờ phút này trong ánh mắt cũng tràn đầy chiến ý hừng hực, ngay cả nam tử giấu diếm giết người trong góc tối cũng không màng nguy cơ bại lộ trước mắt mọi người, lực hấp dẫn to lớn người khác thật ngoạn mục.

Nói cũng lạ, cô lại nhìn kỹ vị trí của mọi người, phát hiện mọi người tựa hồ rất khéo léo đứng thành năm phe, gã nam tử khói đen toàn thân khỏi nói tất nhiên xem như một phe; mà Tôn Nhị Cẩu độc lai độc vãng ở một bên, ba gã tán tu xa lạ kề cạnh cũng coi như một phe, nhưng hai phương còn lại có vẻ không rõ ràng. Chỉ thấy Hiên Viên Dịch đứng cách mấy người Tần gia chút ít, bên tay trái hắn là sư Ngộ Đức một hàng; bên tay phải là một nam tử trẻ tuổi chưa gặp qua, mặc áo đạo sĩ màu vàng của Càn Khôn Các, dáng vẻ tuy vẫn kém Hiên Viên Dịch nhưng có thể tạm tính là tuấn tú lịch sự, tu vi là Kim Đan kỳ trình độ Đại Viên Mãn; mà sáu người Tần gia còn lại mới là phe cuối cùng.

Mặc dù hai phe thoạt nhìn trông giống chiến trường, nhưng theo góc độ của Tiêu Dao vẫn thấy chút manh mối từ khoảng cách đứng, lại hồi tưởng truyền âm của Hiên Viên Dịch cùng sư Ngộ Đức, cô dường như có chút đăm chiêu.

Quay đầu liếc “Khoảng không” lập lòe ánh vàng kim, thoáng chốc trong đầu cô lóe lên tia sáng. Đúng rồi! Chẳng phải mấy ký tự màu đen trên bản đồ da thú kia soi dưới ánh mặt trời lại chuyển vàng sao?! Không lẽ… Tới đây, hơi thở của Tiêu Dao bỗng biến đổi, bình thản lùi bước, cả người trở nên sắc bén. Vì áp lực mà mọi người khẽ biến sắc, không thể lơ là người kia.

Ý đồ của Tiêu Dao rất rõ ràng, thấy mọi người có phần, không thể gạt cô sang một bên.

Ở đây ngoại trừ hai người Hiên Viên Dịch và Tôn Nhị Cẩu từng chứng kiến chút năng lực của Tiêu Dao, một số gương mặt mới thậm chí chẳng biết gì về cô, chỉ thấy cô đơn thân độc mã, song tu vi là Kim Đan Hậu Kỳ, lại không khỏi thầm khinh thường một phen, chưa từng xem nặng.

Nhưng Tiêu Dao cũng không tức giận với thái độ khinh miệt này, giới tu tiên vốn chính là nói chuyện bằng thực lực, nói không bằng làm, hiện tại chỉ là lễ tiết linh tính phải tham gia, còn lại đều dựa vào năng lực đấu tranh của mọi người.

Thêm một Tiêu Dao, thế cuộc lại càng thêm phức tạp, trước mắt cả sáu phe đều chẳng nói gì, tiếp tục giằng co không chút tiến triển. Tất cả mọi người đều đang đợi, đợi một thời cơ hoặc thời điểm bùng nổ.

Lúc này, không gian bên cạnh đột nhiên bị mở ra, chính là “Khoảng không” dịch chuyển tới, trong chốc lát lại có thêm năm người xuất hiện. Tiêu Dao liếc mắt, thấy người tới chính là năm người Chu Diễm mình mới tách khỏi lúc trước.

Cô không nghĩ rằng đám người Chu Diễm đi qua cùng một “Khoảng không” với mình mà tới đây. Không chỉ bọn họ, hẳn những người ở đây đều đi qua các “Khoảng không” khác nhau, có thể vị trí tầng ban đầu cũng khác nhau. Nhưng vì sao tất cả đều bị dẫn tới cùng một tầng? Cô dám chắc mọi chuyện liên quan không nhỏ với “Khoảng không” vàng kim này. Chỉ nghĩ đến đây cô đã thấy trải nghiệm “Không Linh Cốc” này thật tuyệt vời, chẳng biết phía trước là cơ hội hay nguy hiểm nào đang đón chờ, máu chảy bấy lâu không chút gợn sóng lại bắt đầu chậm rãi sôi trào.

Mấy người Chu Diễm nhìn thấy nơi này tập trung nhiều tu sĩ như vậy, phản ứng đầu tiên là hoảng sợ, nhưng lại nhìn thấy Tiêu Dao cũng ở trong ấy, không khỏi mừng rỡ chạy tới: “Đạo hữu ngươi không sao chứ?”

Theo sát phía sau là A Mục Nhĩ, tuy hắn hé miệng không nói gì, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chút lo lắng, xác nhận cô không hao tổn cọng lông tóc nào mới chậm rãi dãn khóe môi.

“Rất tốt.” Tiêu Dao vì lễ độ đáp một cậu, sau đó liền im lặng không hề mở miệng, không ngờ lại vướng phải đám người cô mãi mới thoát ra được này.

“Khụ khụ.” Nam tử đứng bên phải Hiên Viên Dịch khẽ ho hai tiếng, ánh mắt đảo qua Tiêu Dao và Chu Diễm rồi nói: “Chu sư muội, ngươi và chư vị sư đệ còn không mau lại đây?”

Nghe được âm thanh của nam tử, Chu Diễm vô cùng kinh ngạc, trong nháy mắt đã phi đến bên cạnh, nở nụ cười mềm mại cùng giọng điệu thân thiết, “Đại sư huynh! Sao ngươi lại ở đây?”

Nam tử cười nhạt, ngữ khí bình thản: “Có việc, im lặng đứng ở đây, đừng có quấy lung tung.”

Nam tử bên kia thấy bên Hiên Viên Dịch lại thêm năm người, không khỏi cau mày mạnh mẽ nói: “Đã qua nửa canh giờ rồi, ta đổi ý không đợi thêm nữa! Chư vị còn do dự xin cứ tự nhiên, để bọn ta tiến vào “Khoảng không” trước, chớ phí phạm thời gian!

Mọi người đều nhìn về phía hắn nhíu mày, Tần Xuyên mở miệng: “Đạo hữu đây là có ý gì, chưa nói đến lật lọng, “Khoảng không” vàng kim này mọi người cùng lúc phát hiện, đạo hữu độc đoán như vậy không phải quá đáng sao?”

Nam tử vẫn là ngữ khí kiêu ngạo như trước: “Bọn ta đã sớm đưa ra đề nghị hợp lý, hiển nhiên muốn thương lượng. Chi là chư vị vốn không có thành ý bàn bạc, ân oán cá nhân của các ngươi với quái nhân kia không liên quan tới bọn ta, chớ nên kéo bọn ta xuống vũng bùn này, rốt cuộc ai mới độc đoán hơn?”

Tần Xuyên nhíu mày: “Nếu không giải quyết người này, e rằng chúng ta khó có thể yên tâm lùng báu vật, phải biết mục đích chính là giết sạch tất cả người săn báu vật, trong đó có cả đạo hữu đây, nói như vậy là liên quan tới quyền lợi của chung, sao có thể tự coi ngươi là người ngoài?”

“Ha ha, giết sạch tất cả?” Nam tử bật cười, như thể hắn vừa được nghe truyện hài vậy, “Người này tuy là kỳ quặc, nhưng ta nghĩ hắn cũng không có năng lực ấy, giới tu tiên xưa nay đều đề cao kẻ mạnh kẻ yếu, cá lớn nuốt cá bé, những người bị giết chỉ có thể nói là thực lực quá yếu, bị giết là chuyện đương nhiên. Kia chỉ có một người, giờ ở đây nhiều người như vậy chẳng lẽ đều phế vật tới bảo vệ thân mình cũng không xong?!”

“Ngươi!” Thấy người này nói năng nhục mạ, dù là Tần Xuyên luôn ôn họa cũng không kìm được tức giận.

Chỉ từ câu nói này, chẳng những mâu thuẫn chưa tháo gỡ, mà nội bộ cũng bắt đầu lục đục gay gắt, cứ giằng co qua lại như vậy, chỉ sợ kẻ mang khói đen giết người kia cuối cùng sẽ được lợi.

“Có lẽ, vị đạo hữu này nói đúng.” Lần này mở miệng chính là Tôn Nhị Cẩu, hắn thấy mọi người kinh ngạc nhìn mình, dừng một lúc rồi nói tiếp: “Ta cũng đồng ý tạm gác chuyện này qua một bên, trong lòng chư vị hẳn ai nấy đều có phán đoán riêng rồi.”

Tôn Nhị Cẩu từng bị kẻ mang khói đen này hãm hại, suýt chút nữa đã mất mạng, nhưng dù nói như vậy, Tần gia bên này và sư Ngộ Đức cũng không cảm động chút nào.

“Trước hết cứ tiến vào “Khoảng không” đã, chuyện khác nói sau.” Hiên Viên Dịch vốn luôn là trung tâm của đám người cũng lên tiếng tán thành.

Còn lại vài người nhìn nhau, trong chốc lát cũng đã có quyết định.

Ngộ Đức thở dài một hơi: “A Di Đà Phật, phàm là lấy đại cục làm trọng, bần tăng cũng không dị nghị.”

Cái gọi là chiều hướng phát triển, Tần gia bên này cũng không khăng khăng thêm nữa.

Thấy mọi người cuối cùng cũng đạt được ý kiến chung, nam tử tán tu vừa lòng tươi cười: “Tốt lắm, chư vị cũng đã đặt quyết tâm rồi, không hề lãng phí thời gian, vậy tới vấn đề sau cùng…”

“Ai là người đầu tiên?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.